Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

Nét bí ẩn trong nghệ thuật truyền thống Trung Quốc


Người xem như bị hút vào màn ảo thuật khi một nghệ nhân cắt hai vòng tròn từ hai mảnh giấy đặc biệt, mà khi kéo lên chúng lại chồng lên nhau liền mạch và tạo thành hình đẹp mắt.
Với bề dày hàng nghìn năm lịch sử, cố đô Nam Kinh của Trung Quốc được biết đến là nơi sinh trưởng của nhiều mặt hàng thủ công truyền thống hấp dẫn. Do khó có thể làm giàu từ nghề thủ công truyền thống trong xã hội đương đại, nên số người theo nghề ngày mai một dần. Thêm vào đó, những công việc thủ công này không phải ai cũng có thể học và làm được. Nó đòi hỏi người nghệ nhân phải có mắt nhìn tinh tường và kĩ càng.
do vậy, ngày nay số nghệ nhân làm hàng thủ công dân gian và gìn giữ những lối sống đó không còn nhiều. Dưới đây là một số những ngành nghề đặc sắc của Trung Quốc còn cất giữ đến ngày nay và từng được UNESCO công nhận.
Kỹ thuật khắc bản in Trung Quốc
Nhà xuất bản kinh Jiling là một ngôi nhà được xây theo xì tai truyền thống của người Trung Quốc, có sân vườn rộng rãi. Nơi đây bao gồm một bảo tàng và một nhà xuất bản với bộ sưu tập mộc bản khắc tay để in kinh lớn nhất đất nước. Đây cũng là một trong ít khi nơi của thế giới vẫn còn in kinh Phật giáo bằng mộc bản (bản gỗ). Các ấn bản của nó được phân phối cho các đền chùa khắp nước.
Nghệ thuật in kinh bằng mộc bản của Nam Kinh rất công phu, rườm rà.
Việc in ấn theo cách thủ công này đòi hỏi sự tỉ mẩn, trau chuốt kỹ càng. hàng đầu, chúng ta phải chạm khắc kinh điển Phật giáo lên các mộc bản, sau đó in lên giấy. Các tờ giấy này sau đó được xếp lại và đóng thành quyển. Nhà xuất bản Jinling chứa khoảng 125.000 mộc bản các loại, được dùng để in hơn 1.500 kinh điển. Một trong số bộ kinh lừng danh là Kinh Kim Cương và Tâm Kinh.
Với những ý nghĩa mang tính cất giữ truyền thống, nhà xuất bản nhỏ này đã được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Phi vật thể Thế giới.
Nghệ thuật cắt giấy
Cắt giấy cũng là một trong những ngành nghề thủ công của Trung Quốc được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Phi vật thể vào năm 2009. Tranh cắt giấy của Trung quốc không chỉ là văn hoá dân gian mà còn là một phần văn hoá chứa đựng tâm hồn của người dân. Từ khi có sự ra đời của giấy thì nghệ thuật cắt giấy đã có mặt gần như đồng thời. Nó trở nên phổ biến ở Trung Quốc, riêng biệt là vào vương triều nhà Tống.
Những nghệ sĩ hàng đầu có lẽ là các thành viên phục vụ trong triều đình, sau đó cắt giấy chóng vánh lan rộng và trở thành nghệ thuật dân gian. Nó được người Trung Quốc sử dụng với nhiều lý do như trang hoàng nhà cửa, lồng đèn, các lễ hội... Các mô hình dùng trong cắt giấy được lấy từ thần thoại Trung Quốc.
Nghệ thuật cắt giấy tinh xảo ở Nam Kinh.
Một trong những nghệ nhân lành nghề còn giữ nghề cắt giấy đến ngày nay ở Nam Kinh là Zhang. Ông là thế hệ thứ tư của gia đình còn theo nghề này. tên tuổi của ông và gia đình khá nức tiếng, từng được lên sóng truyền hình Trung Quốc.
Một trong những màn biểu diễn nổi danh của ông chính là cắt hai vòng tròn từ hai mảnh giấy đặc biệt. nhưng khi cắt xong và kéo chúng lên, hai vòng tròn này lại chồng lên nhau liền mạch và tạo thành hình rất đẹp mắt. lúc trước ở Trung Quốc, những người cắt giấy thường được thuê cắt hình trong đám cưới với ý nghĩa mang lại sự tốt lành.
Lụa Vân Cẩm
Nam Kinh thổ cẩm (còn được gọi là lục Vân Cẩm) là một loại thổ cẩm làm ở Nam Kinh, trước đây chỉ dành để phục vụ cho hoàng gia. Đến triều đại nhà Thanh, sự phát triển của Vân Cẩm mới trở thành phổ biến ngay ở cả tầng lớp bình dân.
Một sản phẩm thủ công với họa tiết thuê tinh xảo trên lụa ở Nam Kinh.
Lụa Vân Cẩm nổi tiếng bởi kỹ thuật tinh tế, Thanh nhã và mịn màng. Mẫu mã của loại vải này phong phú và có nhiều họa tiết đẹp. Vân Cẩm còn có nghĩa là 'đẹp như một đám mây lúc hoàng hôn'. Tuy nhiên để hoàn thành một tấm lụa thổ cẩm thêu kim tuyến này, người nghệ nhân phải mất nhiều thời gian và công sức, cộng thêm sự tỉ mỉ kỹ càng.
hiện giờ, cơ sở sản xuất lụa ở Nam Kinh vẫn sử dụng loại máy dệt bằng gỗ xưa cũ, giống như cách đây hơn 1.500 năm người dân vẫn thường dùng. Kỹ thuật dệt lụa Vân Cẩm cũng được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa phi vật thể vào năm 2009.
Đèn lồng giấy
Vào đầu năm, nghệ nhân Cao Zhen Rong và mọi người trong xưởng của ông thường tụ tập làm hơn 10.000 đèn lồng để phục vụ cho tết Âm lịch ở Nam Kinh. Ông Cao đã có thâm niên nhiều năm làm đèn lồng và được học nghề thủ công này từ cha mình, khi mới 12 tuổi.
Ông Cao cho biết từ thời Nam Triều (420-589), ở các khu vực trước đền thờ Khổng Tử, dọc sông Qinhuai, đèn lồng đã được sử dụng thường thấy trong các lễ hội. Từ đó đến nay, đèn lồng luôn là hình ảnh quen thuộc, gần gũi và không thể thiếu trong cuộc sống của người dân Trung Quốc. Theo ý kiến của người xưa, đèn lồng xua đuổi ma quỷ, đem lại may mắn, hạnh phúc cho mọi nhà. Tại Trung Quốc hiện có 7 lễ hội đèn lồng lớn, đó là: Lễ hội đèn lồng Qinhuai, lễ hội đèn lồng Yu Garden, lễ hội đèn lồng Tự Cống, lễ hội đèn lồng Shengjing, lễ hội đèn lồng Tây An, lễ hội đèn lồng Baotu Spring, lễ hội đèn lồng Litchi Bay.
Những chiếc đèn lồng giấy được làm hoàn toàn bằng tay.
Nghệ thuật làm vàng lá
Quận Jiangning ở Nam Kinh là nơi cốt yếu sản xuất vàng lá với sản lượng chiếm 70% toàn quốc và 60% trên khắp thế giới. Để làm một miếng vàng lá có độ mỏng 0,12 mm, các nghệ nhân đã phải làm việc hết sức tỉ mẩn, rườm rà và trải qua hàng chục quy trình. Dưới bàn tay tài hoa của các nghệ nhân, mỗi gram vàng có thể dát được một diện tích lên đến 0,47 m2. hầu như các miếng vàng lá này dùng để trang hoàng và dát lên mặt các đồ vật hoặc tác phẩm điêu khắc tượng Phật trong đền, chùa.
Nghệ thuật dát vàng, làm vàng lá của các nghệ nhân ở Nam Kinh đã lên mức tinh xảo.
Xem thêm ảnh
Anh Minh
Ảnh: CNN

Khách sạn
45
Nhà hàng
29
Tham quan
287
tiêu khiển
29
Mua sắm
30

Nguồn VNExpress

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài được xem nhiều